Sài Gòn trong ngày 'cách ly xã hội'
Đại dịch nCoVHoàng Thanh - Công Khang - Nguyễn Điệp
Thời sự Thứ tư, 1/4/2020, 20:45 (GMT+7)
Hoàng Thanh - Công Khang - Nguyễn Điệp
Thời sự Thứ tư, 1/4/2020, 20:45 (GMT+7)
Thổ Nhĩ Kỳ đã và đang tìm cách bảo đảm an toàn cho tuyến cao tốc chiến lược M4 kết nối Aleppo và Latakia ở phía Nam Idlib trong nỗ lực nối lại các cuộc tuần tra chung Nga - Thổ theo thỏa thuận ngừng bắn giữa Tổng thống Recep Tayyip Erdogan và người đồng cấp Nga Vladimir Putin tại Moscow vào ngày 5/3 vừa qua.
Quân đội Thổ Nhĩ Kỳ gần đây đã tăng cường thêm nhiều biện pháp như tăng cường triển khai các đoàn xe quân sự, thiết lập thêm các tiền đồn mới ở hai bên và tiến hành tuần tra ở các khu vực riêng biệt của tuyến cao tốc chiến lược này.
Tuy nhiên, tình hình ở Idlib vẫn tiếp tục chứa đựng nhiều yếu tố bất ổn. Đã có những vi phạm lẫn nhau về lệnh ngừng bắn giữa các lực lượng vũ trang đối lập và Quân đội Chính phủ Syria trên mặt trận Idlib.
Syria dường như đã sẵn sàng cho các trận chiến tiếp theo khi hoạt động tiếp viện quân sự hạng nặng không ngừng được huy động tới đây.
Về phía Ankara, Quân đội Thổ Nhĩ Kỳ cũng đã thiết lập thêm các trạm quan sát quân sự gần khu vực Jisr al-Shughur, đồng thời điều chuyển tới Idlib nhiều phương tiện quân sự mới, trong đó có xe tăng, xe bọc thép, hệ thống phóng rocket, các đội công binh cùng một lượng lớn xe ủi đất.
Binh lính Quân đội Thổ Nhĩ Kỳ tham chiến tại Syria. Ảnh: Reuters
Phần lớn các đoàn xe quân sự của Thổ Nhĩ Kỳ hướng đến các khu vực ở phía Nam Idlib để triển khai tại các địa điểm chiến lược ở cả hai phía cao tốc M4 và tại các thành phố lớn như Ariha. Ankara cũng đang cố gắng kiềm chế các tổ chức thánh chiến cực đoan để tiến hành các hoạt động tuần tra chung trên tuyến cao tốc chiến lược này.
Ngày 19/3, một đội tuần tra Thổ Nhĩ Kỳ đã bị tấn công trực diện ở gần thị trấn Muhambal trên tuyến cao tốc M4 khiến 2 binh lính nước này thiệt mạng cùng một số người khác bị thương.
Không có nhóm vũ trang nào đứng ra nhận trách nhiệm về vụ việc dù mọi nghi ngờ đều đổ dồn vào Huras al-Din, một nhóm cực đoan có liên hệ với al-Qaeda và phản đối lệnh ngừng bắn ở Idlib.
Sau vụ việc, một số nhóm quân sự thân Mặt trận Giải phóng Quốc gia của Quân đội Syria Tự do cùng với Hayat Tahrir al-Sham đã đụng độ với phiến quân Huras al-Din và các nhóm cực đoan khác tại địa bàn, buộc phe Huras al-Din phải rút lui.
Việc đoàn tuần tra của Quân đội Thổ Nhĩ Kỳ bị tấn công bởi các nhóm thánh chiến trên đường cao tốc M4 được coi là một thách thức lớn đối phiên dịch với Ankara vì nó có thể dẫn đến những cuộc đối đầu bất ngờ. Sự vụ cũng đặt ra câu hỏi về khả năng thực hiện cam kết của Ankara theo thỏa thuận Nga - Thổ Nhĩ Kỳ về việc tuần tra chung trên cao tốc M4.
Đoàn xe quân sự Thổ Nhĩ Kỳ tiến vào phía Đông Idlib ngày 20/2/2020. Ảnh: AFP
Liên minh các tổ chức cực đoan nổi dậy ở Tây Bắc Syria (Believers Operations Room) gồm nhiều nhóm thánh chiến, mà trùm sò là Huras al-Din, ngày 15/3 đã ban hành một tuyên bố tố cáo thỏa thuận ngừng bắn ở Idlib.
Believers Operations Room thành lập tháng 10/2018 gồm Jabhat Ansar al-Din, Ansar al-Tawhid, Ansar al-Islam và Huras a-Din, tất cả đều là những nhóm thánh và chiến chủ yếu đóng quân ở những vùng đồi núi phia Nam Idlib và Bắc Latakia. Lực lượng này được cho là đã đứng đằng sau vụ đánh bom cầu Kafr ngày 25/3 trên tuyến cao tốc M4.
Sự hiện diện của Quân đội Thổ Nhĩ kỳ tại Idlib đã không ngăn chặn được các nhóm vũ trang nổi dậy mà nhiều trong số đó vố là đồng minh của Ankara, lập rào chắn, phá hủy cầu cống và những chốt kiểm tra, hay thậm chí sử dụng thuốc nổ tự chế tấn công cả các đoàn xe tuần tra của chính Thổ Nhĩ Kỳ.
Các mối đe dọa khủng bố sẽ vẫn hiện hữu và là một thực tế đáng báo động ở Idlib một khi những nhóm vũ trang cấu kết với khủng bố al-Qaeda vẫn tồn tại ở đây.
Theo thống kê của Viện Nghiên cứu Chiến tranh (ISW), từ ngày 1/2 - 31/3/2020 Quân đội Thổ Nhĩ Kỳ đã triển khai tới Idlib cỡ khoảng một sư đoàn bộ binh (hơn 20.000 quân), trong đó có nhiều đơn vị đặc nhiệm, xe thiết giáp và hệ thống phòng không hạng nặng.
Đây có thể là hoạt động nhằm chuẩn bị sẵn sàng đối phó với các cuộc tiến công từ Quân đội Chính phủ Syria (SAA). Tuy nhiên, nếu muốn xây dựng được lực lượng đứng sau ủng hộ để có một liên minh vững chắc, Thổ Nhĩ Kỳ trước hết cần phải "trừng trị" được các nhóm phiến quân "phản thùng" với chính lợi ích của nước này ở Ildib.
Trang mạng Sohu của Trung Quốc có bài viết nói về công nghệ động cơ NK-32 độc đáo của Nga , đồng thời cho biết đây là thứ mà các đại diện quân sự của Nga phiên dịch giữ bí mật chặt chẽ hơn cả thiết kế của bom nguyên tử.
Theo bài viết, Moscow và Bắc Kinh đã hợp tác với nhau trong nhiều lĩnh vực, bao gồm cả lĩnh vực quân sự, trong nhiều năm. Các chuyên gia Nga và Trung Quốc thường trao đổi với nhau thông tin và khoa học và kỹ thuật.
Mặc dù vậy, phía Trung Quốc cho biết, một trong những bí mật mà Moscow không bao giờ chia sẻ là thông tin liên quan đến động cơ phản lực NK-32 trên máy bay ném bom chiến lược Tu-160.
"Người Nga xem trọng bí mật của những động cơ này còn hơn cả việc chế tạo bom nguyên tử" - Tác giả bài viết nhấn mạnh.
Động cơ NK-32 của Nga. Ảnh: Sputnik
Động cơ NK-32 do nhà thiết kế Nikolai Kuznetsov phát triển. Ngoài mẫu động cơ này, ông còn nghiên cứu động cơ NK-12 lắp đặt trên máy bay ném bom tầm xa Tu-95.
Theo Trung Quốc, Tu-95 đã khá lỗi thời. Chỉ có máy bay ném bom chiến lược B-2 của Mỹ là có thể cạnh tranh với Tu-160 nhờ sự kết hợp của nhiều tính năng.
"Thiên nga trắng" Tu-160 được thiết kế để tấn công các mục tiêu quan trọng ở những khu vực xa xôi và sâu bên trong chiến tuyến đối phương. Mẫu máy bay này được đưa vào hoạt động trong năm 1987 và đã nắm giữ nhiều kỷ lục thế giới. Theo tờ Izvestia, hồi tháng Hai năm nay, hai chiếc Tu-160 đã bay qua biển Barents và biển Na Uy.
Sau một ngày chờ tin từ Dispatch, fan Kpop tưởng chừng có thể thở phào nhẹ nhõm khi không có cặp đôi nào bị "khui". Thế nhưng vào phút chót, theo thông tin từ Allkpop, một người trong ngành đã tiết lộ tin "em út vàng" Jungkook ( BTS ) đang hẹn hò. Theo đó, bạn gái của anh chàng là người mẫu tân binh tên là Alex Armanto. Nguồn tin này cho biết, cặp đôi quen dịch công chứng biết nhau từ tháng 8/2019, đây là khoảng thời gian nghỉ phép của các thành viên BTS.
Một nguồn tin khác cho biết, Jungkook và bạn gái đã bắt đầu sống chung từ đầu năm 2020 trong căn hộ của anh chàng. Một số người đã đột nhập vào máy chủ của Dispatch và hack bức ảnh chụp được thành viên BTS và bạn gái vào một quán cà phê nổi tiếng ở Nhật Bản. Nguồn tin này còn tiết lộ Alex là người mẫu Hàn gốc Nhật, chỉ mới bắt đầu sự nghiệp người mẫu vào năm 2019.
Bài đăng của Allkpop khiến công chúng dậy sóng
Bức ảnh được cho là Jungkook và bạn gái lộ ảnh hẹn hò tại Nhật Bản
Người trong ngành này còn tiết lộ cặp đôi này đã dọn về ở chung từ đầu năm 2020
Thế nhưng hóa ra đây lại là một cú lừa. Người mẫu tên Alex này hoá ra lại chính là anh chàng... Jimin. Tại sao Jimin lại có cái tên này? Nhớ lại một buổi chụp hình của BTS từ lâu trước đây, Jimin đã tự nhận mình là Alex Armanto và tự ghép cặp với Jungkook. Bên cạnh đó, nhiều người cũng tinh ý phát hiện bức ảnh mà "người trong ngành" này dùng là của cặp đôi Lee Joon (cựu thành viên MBLAQ) và nữ diễn viên Jung So Min. Hồi đầu năm 2020, V (BTS) và Jisoo (BLACKPINK) cũng vướng vào scandal hẹn hò vì loạt ảnh của cặp đôi Lee Joon và Jung So Min. Hiện chủ bài đăng trên Allkpop đã xoá tin tức này khỏi trang thông tin nổi tiếng này.
Hóa ra người mẫu tên Alex này lại chính là Jimin
Ừ thì 2 người người ta tương thân tương ái thật mà!!!
Bức ảnh hẹn hò tại tiệm cà phê hóa ra là của cặp đôi Lee Joon và Jung So Min
Đầu năm 2020, V và Jisoo cũng bị dính tin đồn hẹn hò vì loạt ảnh này
V và...
... Jisoo cũng từng gặp rắc rối vì loạt ảnh tương tự
Nguồn: AllKpop
"Chuyện là hôm qua mình có chuyển khoản 1 triệu giúp các cụ già bán vé số không được đi bán trong 14 ngày. Mình chuyển nhầm cho một anh khác. Mình gọi lên ngân hàng xin hỗ trợ người ta bảo khách này ngân hàng khác, phải chờ ngân hàng bên đó gọi, khách nếu có thiện ý trả mới nhận lại được tiền.
Mình bèn chuyển khoản 7 lần liên tiếp 1 nghìn đồng và để lại lời nhắn xin anh đó nhưng vẫn không có ai nhắn tin cả. Đến tối có một anh gọi, mình alo mãi không thấy trả lời nên nghĩ bị trêu. Cuối cùng mình nhắn tin qua và được anh hồi đáp.
Thật sự trong mùa dịch ai cũng khó khăn, mình cũng chẳng dám nghĩ sẽ nhận lại được tiền nhưng quá biết ơn anh vì gửi lại cho mình mà chẳng cần lợi ích gì cả".
Đây là câu chuyện của cô gái có tên Trúc Linh, sinh năm 1992 đang sinh sống tại Hàn Quốc chia sẻ. Đính kèm câu chuyện chính là những dòng tin nhắn cô gửi cho người đàn ông lạ mặt nhận được tiền. Người đàn ông ngay lập tức xin số tài khoản để trả lại mà không ngại ngần điều gì cả.
Thậm chí, khi cô đề nghị gửi anh một ít, anh còn đáp luôn: "Không anh không lấy đồng nào cả, chuyển dịch công chứng đủ lại cho em".
Trúc Linh cho hay, cô gửi tiền để tham gia vào chương trình từ thiện quyên góp cho những cụ già bán vé số do MC Đại Nghĩa cùng nghệ sĩ Hồng Vân, Thanh Sơn đứng ra tổ chức. Vì tình hình chống dịch bệnh Covid-19 nên nhiều người già có hoàn cảnh không thể đi bán vé số, bán hàng rong được, bởi vậy dự án này mới được lập nên.
"Đây là lần đầu tiên mình chuyển nhầm như thế. Hầu như mỗi tháng mình đều trích chút ít để gửi đến người nghèo. Mình thấy rằng như bản thân mình có nơi ở, có cơm ăn đã là hạnh phúc rồi. Bởi vậy nhìn những hoàn cảnh khó khăn mình thấy thương quá", Trúc Linh tâm sự.
Trúc Linh và chồng vẫn thường xuyên làm từ thiện.
Khi chuyển nhầm tiền, Trúc Linh cũng cảm thấy lo lắng. Cô chẳng biết gì về người đàn ông kia cả, cộng với tình hình khó khăn như hiện tại thì tỉ lệ xin lại được tiền không cao, vậy mà người đàn ông tốt bụng vẫn gửi trả đầy đủ.
"Tối qua mình nhắn tin cho anh muộn quá, sáng mình ngủ dậy đã thấy anh nhắn tin gửi lại rồi. Mình cảm thấy rất vui ", Linh nói thêm.
Đúng là đôi khi, chỉ cần một câu chuyện nhỏ thôi đã đủ khiến người ta thấy cuộc đời vẫn còn nhiều điều ấm áp, đáng mến.
Cô Rossella là bác sĩ thực tập chuyên ngành y đa khoa, hiện phụ trách tiếp nhận những bệnh nhân Covid-19 từ ngày 23/3 tại một bệnh viện ở Paris. Trước sự bùng phát của dịch bệnh Covid-19 tại châu Âu, cô đã chia sẻ với tạp chí uy tín Pháp L'Express về "nhật ký chống dịch" của mình.
-----------
Tôi 26 tuổi, là một bác sĩ thực tập chuyên ngành y đa khoa ở Paris. Tôi được phân đến một bệnh viện chuyên tiếp nhận điều trị bệnh nhân Covid-19 và sẽ làm việc ở đó cho đến khi dịch bệnh kết thúc.
Bạn trai tôi là trưởng khoa trong bệnh viện tôi sẽ đến. Anh ấy bắt đầu công việc sắp xếp giường bệnh từ ngày 16/3 để chuẩn bị cho những bệnh nhân Covid-19 sẽ được tiếp nhận. Tôi biết điều gì đang chờ đợi tôi.... Tôi biết, chúng tôi đang trong tình trạng chiến tranh.
......
Những gì Tổng thống [Emmanuel] Macron nói vào ngày 16/3 không phải là tin giật gân, mà là sự thật. Chúng tôi sẽ trải qua một giai đoạn đặc biệt - "Chiến tranh thế giới thứ ba". Chúng ta nên tự hào vì chúng ta là con người, vì chúng ta không ngừng cải thiện. Chúng ta luôn đối đầu lẫn nhau nhưng lần này chúng ta chỉ có một kẻ thù chung. Đây là cuộc chiến đầu tiên trong lịch sử đã đưa tất cả chúng ta xích lại gần nhau, bất kể màu da, ngôn ngữ và tôn giáo.
Các nhân viên y tế Pháp trong bộ đồ chăm sóc một bệnh nhân ở Strasbourg. Ảnh: Reuters
Cuộc chiến này có thể dạy cho chúng ta hiểu rằng, tại sao tất cả chúng ta đều là anh chị em, cuộc sống khó lường đến nhường nào...
Trong số chúng tôi, có người ban đầu dự định kết hôn, đi nghỉ mát, sinh con, viết tiểu thuyết, đi du lịch.. Nhưng bây giờ những điều này là không thể, mọi thứ đều tạm dừng hoặc hoãn lại. Chỉ có cái chết là không dừng lại...
Cuộc chiến này buộc chúng tôi phải chia tay với cuộc sống thoải mái an nhàn trong quá khứ. Điều này có thể khó khăn, đau đớn và nặng nề, hoặc có khả năng sẽ còn kéo dài. Đôi khi mọi người có thể cảm thấy khó thở, có thể cảm thấy hoảng loạn và bất lực nhưng cần phải học cách thích nghi.
"Cuộc chiến này có thể dạy cho chúng ta hiểu rằng, tại sao tất cả chúng ta đều là anh chị em, cuộc sống khó lường đến nhường nào... "
Thứ hai, ngày 23/3/2020
7h00: Đây là ngày đầu tiên của tôi ở tuyến đầu.
Hôm kia, nước Pháp đã chứng kiến cái chết đầu tiên của một bác sĩ. Tôi nghĩ Victor, anh ấy là người đứng đầu bộ phận tôi sẽ đến, và giờ tôi thậm chí còn sợ hãi hơn. Tôi hiểu rằng tôi không thể ngăn chặn điều này, mặc dù dịch bệnh dường như cứ kéo dài không ngừng nghỉ.
8h00: Tôi đạp xe và để cơn gió buổi sáng không ngừng táp vào má tôi như bị dao cắt. Nỗi đau này là một cảnh báo. Để nhanh chóng đến bệnh viện, tôi phải mất gần nửa giờ, nhưng thà bị đóng băng còn hơn là mạo hiểm lướt qua ai đó trong tàu điện ngầm.
Tôi đang đi qua một thành phố trống rỗng, vô lực. Paris trầm mặc, lặng lẽ, như bị tê liệt....
Tôi cố đạp xe thật nhanh. Tôi tiến băng băng về phía trước nhưng adrenaline (hormone) bắt đầu tăng lên.
.....
9h15: Một buổi sáng chờ đợi. Chờ đợi các bộ phận thực hiện n lần điều chỉnh; chờ bác sĩ và thực tập sinh nội trú được chỉ định lại theo các nhu cầu khác nhau; chờ đợi bệnh nhân luân chuyển, họ đến khám, chuyển đi, tử vong; chờ đợi cách mệnh lệnh hành chính.... Tuy nhiên, khi bản năng mách bảo chúng ta chạy trốn, chúng ta nên chấp nhận tất cả điều này và đứng yên.
10h00: Trong khi chờ đợi để được chuyển đến một bộ phận nhất định, tôi đã làm một số việc cụ thể. Tôi lấy mã đăng nhập phần mềm và đồng phục. Tôi đã đọc một vài bài báo và tham khảo một trang thông tin tập trung vào các vấn đề khác nhau của bệnh nhân.
Lúc nãy, khi Sara - đồng nghiệp tôi rất quý chào hỏi tôi thì một bệnh nhân xuất hiện triệu chứng khó thở. Người phụ nữ rất trẻ này mới sinh con vào 5 ngày trước. Sara muốn lập tức chuyển cô ấy đến phòng cấp cứu nhưng không có giường. Giải pháp duy nhất là chuyển đến một bệnh viện khác, nhưng tình trạng của cô rất nguy kịch, khiến các bác sĩ cân nhắc nhu cầu đặt nội khí quản trước khi chuyển đi. Cuối cùng họ đã từ bỏ thao tác này bởi họ không thể mở cổ họng của người mẹ trẻ. Mọi người đưa cô lên xe cứu thương và cô biến mất về phía của sự sống hoặc cái chết. Chúng tôi sẽ không bao giờ biết về điều đó.
12h00: Vào buổi trưa, tôi không làm gì cả nhưng cảm thấy kiệt sức. Lãnh đạo yêu cầu tôi đến văn phòng. Vào thời điểm quan trọng, anh ấy yêu cầu tôi đến khoa cách ly bệnh nhân được chẩn đoán mắc Covid-19. Cuối cùng tôi cũng ra chiến trường rồi, dầm mình trong đau đớn và sẽ chiến đấu với tử thần...
Những người cao tuổi nhất được chăm sóc ở đây. Ngay từ đầu, họ có quyền ký một tài liệu khẳng định họ "không cấp cứu". Họ sẽ không được cấp cứu, vì dữ liệu cho thấy trong đợt dịch này, những người trên 70 tuổi sẽ không thể sống sót dù được đặt nội khí quản.
Tôi vào nhóm nhưng không ai vì thế mà ngừng tay. Không có thời gian... Tôi bắt đầu nghiên cứu hồ sơ bệnh án của bệnh nhân. Trước khi đi gặp họ, tôi phải học các quy trình mặc và cởi quần áo [bảo hộ], và rửa tay mà không có bất kỳ sai lầm nào. Tuy nhiên, không có đủ nguồn cung để tuân thủ...
Trước khi tôi rời khỏi phòng, từ hành lang vọng đến tiếng gào thất thanh, không ngừng năn nỉ: "Làm ơn! Làm ơn!" . Là một bệnh nhân không thể chấp nhận việc phải rời xa người thân trong khoảnh khắc hấp hối. Vô số người yêu nhau không biết rằng họ vừa trải qua giây phút cuối cùng bên nhau. Covid-19 là một vũ khí lạnh, âm thầm đưa người ta vào chỗ chết...
16h00: Tôi không mang theo bữa trưa. Các nhà ăn, phòng ăn của bệnh viện đã đóng cửa và chỉ có cửa hàng cà phê ở phía xa còn kinh doanh. May mắn thay, có socola trong văn phòng của thực tập sinh. Tôi vừa ăn và vừa làm việc, xem bệnh án lâm sàng của một bệnh nhân. Thời gian còn lại của buổi chiều đều là làm việc.
Một cụ ông 85 tuổi mà Victor tiếp nhận hôm thứ Năm, theo dự đoán trước đó của các bác sĩ, có thể sẽ qua đời vào đêm đó, nhưng đến nay ông vẫn còn sống. Hôm nay, cụ ông ấy đã trở thành một trong những bệnh nhân của tôi. Ông sẽ không ở lại lâu. Lần này, ông có thể sẽ ra đi vào ban đêm. Nhờ điều trị, ông cảm thấy không đau đớn về thể xác. Trái lại, ông vô cùng đau khổ về mặt tinh thần vì ông chỉ có một cô con gái duy nhất trên cuộc đời nhưng cái chết quyết định đưa ông đi và họ không thể gặp lại nhau. Ông có thể muốn chống cự, muốn chiến đấu và muốn đối đầu với số phận chán ghét này nhưng ông không có năng lượng. Cuối cùng vẫn là bất lực, thậm chí ông cũng không thể khóc, chỉ có thể che mắt mình bằng lớp nước mắt phải khó khăn lắm mới có thể rơi ra.
20h00: Victor đến tìm tôi, thế là đủ cho ngày hôm nay. Anh chở tôi về nhà. Chiếc xe đạp đành để lại bệnh viện tối nay. Tôi không còn sức để đạp xe. Tôi cần được nghỉ ngơi, bởi vì lúc này chúng tôi vẫn đang chuẩn bị cho trận chiến, và dịch công chứng chúng tôi chưa đi đến thời điểm tồi tệ nhất, và những ngày tiếp theo sẽ còn tồi tệ hơn.
Thứ tư, ngày 25/3/2020
Tối nay, tôi để xe đạp trong bệnh viện. Khi trở về nhà, khao khát bình yên bên nhau của chúng tôi rất mạnh mẽ. Tôi không đủ can đảm để đạp xe trong cái lạnh của Paris. Victor là bạn trai của tôi và cũng làm việc trong bệnh viện. Tôi mỉm cười với anh ấy, và sau đó hỏi anh ấy: " Nếu em về nhà với anh thì có làm phiền anh không? ". Victor cười lớn. " Đương nhiên là không, em yêu! ". Anh ấy đặt một cánh tay sau vai tôi và chúng tôi cùng nhau rời khỏi thế giới đầy mầm bệnh mà chúng tôi cùng chiến đấu vào ban ngày.
Buổi tối, giống như Victor, tôi lại cố gắng trở thành một người bình thường, quên đi cuộc chiến. Chúng tôi cần phục hồi và chuẩn bị cho trận chiến mới vào ngày hôm sau.
Đôi khi chúng ta thậm chí còn cười nhạo kẻ thù của mình. Có lẽ chúng ta không nên như thế: Chúng ta biết rằng một ngày nào đó nó có thể tấn công chúng ta, xâm chiếm chúng ta và khiến chúng ta đau đớn. Điều đó thật tệ. Con người rất mong manh. Đôi khi, khi không khí đặc biệt nặng nề, chúng ta cần thả lỏng.
Tối nay sau khi rời bệnh viện, Victor nói với tôi: " Một nụ hôn với Covid-19 chứ? ". Ở trên đường lớn, chúng tôi vừa mỉm cười, vừa đi bộ và trao cho nhau nụ hôn qua lớp khẩu trang. Đây là cách mà đôi khi, chúng ta tự cổ vũ bản thân để thay thế nỗi sợ hãi. Bởi vì chiến tranh không chỉ là nước mắt, đổ máu và cái chết. Đó còn là tình yêu, những tia sáng của nhân loại giúp chúng ta đấu tranh bất chấp đau thương, nặng nề.
Victor còn nói: " Thật là một ngày kỳ lạ ." Các bác sĩ ở phòng bệnh điều trị bệnh nhân Covid-19 đều trải qua cảm giác bất lực kỳ lạ. Bệnh nhân rất nhiều. Những người bệnh đang hồi phục cần được chăm sóc nhưng không nhất thiết phải vào bệnh viện. Những người bệnh nặng cần được chuyển đến phòng ICU và họ biết rằng không nhất định sẽ có giường. Trên thực tế, phòng điều trị Covid-19 chủ yếu được sử dụng để chăm sóc cho những bệnh nhân đang ở trạng thái trung gian giữa hai đối tượng trên.
Chúng tôi chia thành nhóm. Đầu tiên là dành cho những người trẻ tuổi. Tình trạng bệnh của người trẻ thường được kiểm soát. Nếu họ phục hồi tôi, chúng tôi sẽ đưa họ về nhà. Nếu tình trạng của họ biến động, họ sẽ tiếp tục được giữ lại để theo dõi. Nếu họ suy hô hấp nghiêm trọng, chúng tôi sẽ đưa họ đến phòng ICU càng sớm càng tốt.
Thứ hai là dành cho những người cao tuổi nhất. Đối với họ, ICU không phải là một lựa chọn, ngay cả trong mơ. Người cao tuổi quá yếu, không thể chịu đựng hoặc chịu đựng rất khó khăn mà chúng tôi cũng không tìm được giường bệnh. Vì vậy, họ cần phải được thăm khám trong phòng chờ, cố gắng phục hồi những người có thể phục hồi. Khi không còn hy vọng, mới bắt đầu để họ ra đi trong an nhiên. Rõ ràng, điều này là không thể khi họ phải cô độc rời xa người thân.
Họ có thể không đau đớn về thể xác, nhưng chắc chắn rằng họ sẽ giằng xé về tinh thần.
Thứ ba là dành cho những người chưa thực sự cải thiện, nhưng tình trạng hô hấp không bị suy giảm đến mức phải chuyển sang ICU. Chúng tôi thường sẽ đưa họ vào khoa hô hấp.
Tất cả bệnh nhân đều đã ở bệnh viện trong một thời gian dài. Bởi vì bệnh tiến triển chậm và đôi khi không thể đoán trước. Và làm thế nào chúng tôi có thể đưa một bệnh nhân về nhà khi nơi đó có cha mẹ 80 tuổi của họ? Trong những trường hợp như vậy, chúng tôi tìm kiếm các giải pháp khác, nhưng không phải lúc nào cũng tìm được.
Trong trường hợp bình thường, khi một bệnh nhân nhập viện, họ cần được theo dõi thường xuyên, vì tình trạng bệnh thay đổi liên tục. Cần phải điều chỉnh chăm sóc theo tình trạng và phản ứng của họ với các phác đồ điều trị, cần luôn luôn thận trọng. Nhưng rõ ràng, tình hình hiện tại là rất khác....Tùy thuộc vào lưu lượng bệnh nhân, chúng tôi sẽ ở trong phòng cấp cứu hoặc phòng chờ.
Nhiều bác sĩ cảm thấy chóng mặt vì sự thay đổi này. Ngày hôm nay của Victor là như vậy, còn tôi vẫn ổn.
"Trên thực tế, anh rất lo lắng" , Victor nói. " Anh cảm thấy vô dụng khi không có gì đặc biệt xảy ra. Rõ ràng là anh có thể thở phào nhẹ nhõm, nhưng anh vẫn không di chuyển, anh cảm thấy bất lực. Anh biết chúng ta nên hành động một cách nhịp nhàng và có tổ chức. Thay đổi nơi làm việc dựa trên số lượng bệnh nhân có thể là không thể thực hiện được và sẽ đến hỗn loạn. Khi đôi chân nghỉ ngơi quá nhiều, trái tim sẽ đập nhanh hơn ".
Những ngày này, chắc hẳn các câu chuyện về dịch Covid-19 được quan tâm nhiều nhất. Đi đến đâu, người ta cũng nói đến dịch, các biện pháp phòng tránh.
Trên các phương tiện thông tin đại chúng, việc làm thế nào để giữ an toàn cho bản thân mình và những người xung quanh cũng được truyền tải liên tục.
Mới đây, một cô gái khoe những bức ảnh chụp trong xóm của mình trong thời gian này. Theo đó, để tăng cường hơn nữa việc giúp người dân hiểu và nâng cao trách phiên dịch nhiệm phòng chống dịch bệnh, cả xóm đã đăng khẩu hiệu ở khắp nơi.
Khẩu hiệu được viết bằng chữ đỏ trên nền trắng với những nội dung rất thực tế như: "Không có việc cần thiết không ra ngoài", "Không mua bán giao dịch trong xóm", "Xin thông cảm, từ nay đến 20/4/2020 không có việc cần thiết xin đừng vào xóm chúng tôi. Chúng tôi cũng sẽ làm như vậy, cảm ơn", hay "Giữ khoảng cách an toàn 2 mét, đeo khẩu trang".
Hàng loạt khẩu hiệu với những nội dung khác nhau được treo trong xóm.
Bất cứ ai khi đi vào xóm này, đọc được những câu trên chắc hẳn phải nêu cao tinh thần trách nhiệm, chú ý tự bảo vệ bản thân cũng như người xung quanh.
Dịch Covid-19 đang diễn biến phức tạp, bởi thế tất cả các biện pháp phòng tránh dịch lây lan cần được nhân rộng. Đọc được bài đăng này, nhiều dân mạng đã bày tỏ khen ngợi cho sự sáng tạo và quyết liệt của người dân.
" Chữ đẹp thật lại còn viết to rõ ràng nữa chứ. Bài viết như thế này thì ai mà chẳng chú ý đến. Đúng là trong mùa dịch thế này thì cẩn thận không bao giờ là thừa cả", một dân mạng bình luận.